Mơ ước ngày về

Dẫu bao lâu lòng hoài hoài ước
Giữa ruộng đồng chân bước đi về
Đò neo bến đổ làng quê
Kìa
Đôi bóng hẹn cười huề ngây thơ

Dẫu bao nhiêu mộng mơ thay đổi
Người xa người chia lối tình xưa
Vườn sau chiếc lá đong đưa
Khó mà quên được những trưa nắng hồng

Vườn cũ đìu hiu trong quạnh vắng
Mỗi mùa xuân đến nặng nhớ nhung
Lòng này in dấu thủy chung
Như mây với gió đi cùng nắng mưa

Thương sao thương gáo dừa lu nước
Đợi mùa về để được đong đầy
Lao xao cỏ lúa đó đây
Vài tàu chuối rũ buồn lây nhánh cành

Bánh canh ghẹ nổi danh Rạch Giá
Tầm bì dừa ngon lạ Bạc Liêu
Sóc Trăng bún mắm ăn nhiều
Cá nâu muối sả cơm chiều Cà Mau

Hoa cau Bà Điểm màu trong trắng
Ổi mận chôm chôm cắn rồi khen
Sáng trăng thay một ánh đèn
Hương đồng cỏ nội thoảng chen sân nhà

Dù là
Viễn khách ở xứ xa
Hình cong chữ “Ết” nhớ thật thà
Quê hương bóng Mẹ bóng Cha
Là thân Phụ Mẫu cùng là chiếc nôi

Mượn vần thơ gởi lời thầm lặng
Tặng cho anh và cả cho em
Khuya nay trăng lặn nửa đêm
Lòng sao khắc khoải vì thèm lời ru

Vì sao trong nỗi mịt mù...?

Thuvang