Anh còn nhớ...

Tặng Anh An Lạc

Hôm nao tại vũ đình trường
Nắm tay tuyên thệ máu xương chẳng màng
Sống vì tổ quốc giang san
Chết đem trộn nắm xương tàn lòng quê.

Nhưng bất chợt não nề đất nước
Bỗng giữa đường dứt cuộc giao tranh
Người trong bưng, đến thị thành
Người đô thị, sống láng tranh núi rừng.

TỔ QUỐC mất, anh mừng hay tủi
Đời hiên ngang, nay cũi Anh còn nhớ...

Hôm nao tại vũ đình trường
Nắm tay tuyên thệ máu xương chẳng màng
Sống vì tổ quốc giang san
Chết đem trộn nắm xương tàn lòng quê.

Nhưng bất chợt não nề đất nước
Bỗng giữa đường dứt cuộc giao tranh
Người trong bưng, đến thị thành
Người đô thị, sống láng tranh núi rừng.

TỔ QUỐC mất, anh mừng hay tủi
Đời hiên ngang, nay cũi ngục tù
Vào ra thấy mặt quân thù
"Dạ thưa cán bộ" ngàn thu căm hờn.

DANH DỰ
lính anh còn hay mất
Chiến trận xưa có thật đã quên?
Huy chương gắn tại trận tiền
Mai đeo cổ áo, bạn hiền mến yêu.

TRÁCH NHIỆM anh có nhiều khó nhọc
Cũng góp phần bảo quốc an dân
Chỉ huy, thuộc hạ rất gần
Đêm nằm canh giặc kê thân chiến hào.

Nay anh nỡ lẽ nào quên hết
Cả bạn bè đã chết vì anh
Bao nhiêu thuộc hạ trung thành
Hy sinh mạng sống, anh dành vinh quang.

Tháng Tư đến lại càng thêm nhục
Đất mất dần thúc giục hờn căm
Anh còn có chút lương tâm
Hay về bên ấy hưởng thân gái nghèo?

Cuộc sống khổ bọt bèo số phận
Tưởng anh về hàn gắn vết thương
Nhân dân, bạn hữu cùng đường
Để anh trả chút nợ ơn chưa đền.

Mai anh về ở bên đất mẹ
Cúi hôn giùm đất nẻ chồi xinh
Đừng nên phá hoại tiết trinh
Biết đâu con cháu bạn mình ngày xưa!

Còn món nợ anh chưa trả được
Nợ tào khang, khúc ruột chẳng rời
Anh đi lao, cải nhiều nơi
Trèo non lội suối bạn đời thăm nuôi.

Anh tù, vợ buôn xuôi bán ngược
Để cho anh có được hôm nay
Sao anh có thể phủi tay
Quên đi nghĩa nặng, vui vầy gái tơ!

Người Cao Niên